[Repostfic] NĐVQV chap5


Part 1:

– Cậu không cần phải giúp đâu, thưa cậu Kim .

– Được mà, con thích nhất là việc phụ bếp đấy .

– Nhưng…

– Bác Lee à! Con muốn ở đây làm việc với mọi người , ở trong phòng hoài con buồn lắm .

– Sao cậu không vào phòng Xanh nghiên cứu tranh .

– Con đã ở đó cả ngày rồi. Đến giờ ăn tối nên con xuống đây xem có việc gì làm không. Ở nhà con cũng thường phụ umma con mà .

Người quản gia già chỉ còn biết lắc đầu với cái tính bướng bỉnh nhưng đáng yêu ấy. Cậu chỉ mới đến có 5 ngày mà hầu hết người làm ở đây đều yêu mến cậu. Vì cậu vui vẻ, dễ thương và siêng năng .

Mới đầu ai cũng thắc mắc về thân phận cậu nhưng không ai dám hỏi. Tò mò ở đây là điều cấm kị . Cho nên mỗi người 1 suy đoán nhưng chúng đều có 1 điểm chung đó là : Cậu hẳn là người có thân phận đặc biệt và phải cẩn thận với cậu .

Nhưng cái người được cho là “nguy hiểm” này lại tíu tít hỏi tên người này làm quen người nọ, lăng xăng đòi phụ việc này giúp việc kia. Cười cười nói nói. Đến cả ông quản gia khó tính thế mà cũng thích cậu nữa là.

Chẳng có gì lạ, cậu đã khẳng định rằng mình sẽ bị “giam dính” ở đây cho đến khi “tên kia” tha cho. Mà chuyện đó coi bộ còn lâu lắm mới xảy ra nên cậu sẽ cố gắng thích nghi với hoàn cảnh, sẽ xem mọi người (trừ hắn) là bạn, là người thân.

Mà xui lắm cơ, cậu muốn ra ngoài nhưng đúng lúc này nhà trường lại cho sinh viên nghỉ 1 tuần để ôn thi. Cậu đành ở nhà “trau dồi kinh sử”. Nhưng an ủi là cậu không phải học “chay” trong sách mà có hiện vật trước mắt. Nhớ lại, cậu vẫn không thể tin được .

—flashback—-

– Cậu Kim đang ôn bài à?

– Dạ! Mà chị Sangmi gọi em là Jaejoong thôi, chị dùng kính ngữ em nghe không quen.

– Nhưng… – đôi mắt cún chớp chớp – Thôi cũng được. Mà đây có phải là bức “Cậu bé và ống điếu” của Picasso không ? À còn có “Bức chân dung họa sĩ Gachet” của Vangofh nữa này.

– Hửm? Chị cũng nghiên cứu về tranh sao?

– Làm gì có. Tại ngày nào cũng lau dọn nên nhận ra thôi .

– Hả? Lau cái gì?

– Thì những bức tranh đó .

Phòng quản gia .

– Thưa quản gia Lee, Ông có thể cho cậu Jae …à cậu Kim vào phòng Xanh xem tranh không?

– Phòng Xanh là gì vậy bác Lee?

– Mỉm cười – Mời cậu theo tôi

Cửa gỗ…

Mở…

Cửa thép…

Mở….

Cửa hợp kim chống…tên lửa

Mở…

Jaejoong = Từ Hải

—EndFlash—

Nghĩ mà thêm tức, trong khi trường của cậu là trường Mỹ thuật lớn nhất Hàn Quốc mà chỉ có vài ba bức tranh “tầm tầm bậc thấp” để các sinh viên “thực tế”. Trong khi đó, cái tên “được chúa ưu đãi” ấy lại có nguyên một bảo tàng với trang thiết bị hiện đại ngay trong nhà.
Ôiii! Đời là phũ phàng thế đấy. Nếu Picasso, Vangogh, Renoir, Peter Paul… mà biết “những đứa con tinh thần” của mình nằm trong tay ác quỷ thì sẽ tức đến đội mồ mà sống dậy cho xem.

“Nhưng sao tài sản quý giá như vậy mà dễ dàng cho ngườ khác vào ra thế nhỉ, không sợ bị trộm à?”

Sự thật thì chỉ có có 2 người biết được mật mã và nhận diện trong máy tính là vào được thôi: 1 – hắn, 2 – quản gia Lee. Nhưng ngay buổi tối cái hôm phải cần có 2 người mới lôi cậu ra khỏi căn phòng đó – theo lệnh hắn – cậu chính thức là người thứ 3 .

– Thôi cậu Kim về phòng thay đồ đi, đến giờ rồi, không được để Đức ngài chờ đâu.

– Dạ! – rửa tay, chạy tới cửa, ló đầu vào – Bác Lee à! Cháu là Jaejoong không phải “cậu Kim” nha bác.

Phòng Jae

—Jae’s Pov—-

Ai da! Mình nhớ là có đem theo cái áo len yêu dấu mà, à đây rồi. Ủa điện thoại, chắc hôm đi mình nhét nó xuống đáy valy luôn. Cứ nghĩ sẽ không còn dịp xài nữa chứ.

Để xem…ÔI TRỜI ƠI!! 83 cuộc gọi nhỡ của Junsu. Phải rồi, gần 1 tuần không liên lạc, chắc cậu ấy lo cho mình lắm. Thế nào cũng hét toáng lên cho coi .

Hay là….

– Alô! (Au : Không biết tiếng Hàn, xài đỡ tiếng Việt) Susu hả?

– TRỜI ƠI! JAE, GẦN TUẦN NAY CẬU ĐI ĐÂU ? SAO GIỜ MỚI GỌI CHO TỚ HẢ? – “biết ngay mà” kéo cái tai nghe ra xa

– Susu ah! Mình có việc nên không liên lạc với cậu được. Xin lỗi nha!

– Xảy ra việc gì vậy? Hôm đó cậu chạy đi rồi biến mất luôn, mình có đến nhà mà không gặp ai, làm mình lo muốn chết.

– Chuyện dài lắm, không kể qua điện thoại được đâu. Mốt đến trường, mình kể cho nghe.

– Ưm! À mà mình lĩnh lương giùm cậu rồi. Ông chủ có nhắc cậu, mình nói cậu ốm, rồi xin phép cho cậu nghỉ mấy hôm.

– Susu là người tuyệt nhất trên đời. Jae yêu Su nhất!

– Khỏi nịnh .

– Thôi bây giờ không tiện nói nhiều. Mốt gặp nói tiếp .

– Ừm, mình cũng phải đi giao bánh. Bye nhé

– Bye

—Endpov—

– Có vẻ những luật lệ của ta không đáng để cậu bận tâm nhỉ ?

Cộp!

Tay buông rơi chiếc điện thoại, mắt hốt hoảng nhìn cái con người đang đứng sừng sững trước ngưỡng cửa – “Thôi tiêu mình rồi”
– Hay chỉ nói không thôi thì chưa đủ với cậu – Hắn từ từ tiến lại gần, mắt nhìn như muốn xé toạc cậu ra.

– Tô…tô..i chỉ gọi điện thoại cho bạn th..o. – cảm nhận được nguy hiểm, cậu lùi về sau.

– ĐÓ CHẲNG PHẢI LÀ ĐIỀU TA CẤM SAO! – chỉ bằng 2 bước chân, hắn đã đứng trước mặt cậu, sức nóng từ hắn bao trùm lấy cậu. Từ khi gặp hắn đến giờ, cậu chưa từng chứng kiến cơn giận của hắn. Giờ đây, cậu đứng trước nguy cơ bị cơn giận đó thiêu trụi.

– Ôn..ng cấm tôi đối mặt với người khác, không có cấm tôi gọi điện… – tuy các dây thần kinh trong não đang gào thét “chạy đi” nhưng cậu vẫn cố bào chữa vì 1 lẽ đơn giản: cậu sẽ không thể chạy thoát khỏi hắn.

– Còn trả treo, đúng là ta đã quá dễ dãi với cậu – đôi tay cứng như thép của hắn khóa tay cậu lại, thô bạo ép cậu vào tường – NÓI! Người cậu vừa nói chuyện là ai, cậu đã nói gì với hắn?

– Tô..ôi đã nói là bạn…bạn, k..không có nói về ông …ahhh- cổ cậu bị bàn tay to lớn bóp lấy, đầu cậu ngước lên nhìn vào hắn.

– Ta đã cảnh báo nếu dám liên lạc với ai thì cậu sẽ bị phạt và người đó sẽ nhận một kết cuộc thê thảm,cậu nghĩ ta nói đùa sao? – cúi nhìn đôi mắt nâu to tròn trên khuôn đã ửng đỏ ( bị nghẹt thở)

– Cậu sợ lắm và đau nữa… nhưng nếu hắn có ý làm hại Junsu thì cậu sẽ liều chết với hắn – K…KHUỤU..KHÔNG ĐƯỢC HẠI BẠN TÔI, NẾU KHÔNG TÔI SẼ…uummm! – câu nói bị bỏ dở. Cậu không kịp nhận thức việc gì đang xảy ra nữa. Môi cậu đã bị khóa chặt bởi 1 vật mềm và ấm, phải đến lúc cảm giác lưỡi hắn đang liếm quanh vành môi tìm cách vào trong, cậu mới sực tỉnh, dùng tay còn lại cố đẩy hắn ra.

– Eemm uọc..cc uummm! – những cái đẩy của cậu không ảnh hưởng gì đến hắn. Cậu chỉ còn cách ngậm chặt miệng (thành trì cuối cùng của Jae) vì đầu cậu cũng bị ghìm cứng.

Không riêng gì cậu, chính hắn cũng không thể kiểm soát được hành động của hắn nữa rồi. Vài phút trước, hắn để mình chìm trong giận dữ vô cớ (một việc chưa từng xảy ra) ” gì chứ, tuyệt vời nhất à? yêu nhất sao?”. Hắn chỉ muốn bóp nát cậu ra. Và khi nhìn thấy đôi môi anh đào vểnh lên khiêu khích, hắn lại vô thức để môi mình lên đó. Giờ thì hắn không dừng lại được rồi. Hắn muốn nhiều hơn nữa…

“Bướng quá thể” – Mở mắt, môi vẫn không chịu rời, nhìn cậu đang vô vọng ngăn cản hắn.

– Ah! – Tay bóp mạnh xương hàm cậu, buộc chiếc miệng xinh xắn mở ra đón nhận hắn.

Hắn đã có điều hắn muốn. Và cái hắn tìm thấy làm hắn choáng ngớp một lần nữa. Bây giờ thì hắn đã biết cái gì gọi là “chất men của thượng đế”. Đúng chỉ có nó mới có khả năng làm say loài quỷ dữ. Điên cuồng sục sạo vòm miệng thơm tho, cướp lấy chiếc lưỡi dịu ngọt làm của riêng mà vầy vò một cách không thỏa mãn, hắn buông tay khỏi cổ cậu, vòng ra sau gáy, kéo cậu sát vào hắn. Một chân hắn đặt giữa 2 chân cậu, cảm nhận cặp đùi thon dài đầy kích thích. Cơ thể cậu lả đi trong khi hắn chằng có dấu hiệu gì dừng cuộc”chinh phạt ” này lại cả .

Cạch!

– Ơ…xin..n lỗi, thưa Đức ngài – Max lúng túng vội cúi đầu xuống trước cảnh tượng đang diễn ra.

Nuối tiếc rời khỏi chiếc miệng đầy cám dỗ, hắn để cậu tựa vào vai – Chuyện gì?

– Dạ! Ngài có điện thoại của ngài Sinclair ạ! – Mắt vẫn dán vào nền nhà.

Ừm! – Tiếng hắn nhẹ như hơi thở mơn trớn vành tai cậu – Chuyện này chưa xong đâu. Sau bữa tối, chúng ta tiếp tục.

Chiếc Limo Hummer xám bạc ngạo nghễ lướt qua con phố phồ hoa nhất Seoul – Rising Sun

– Anh bạn! Tôi có lời khen đến cậu. Quả là nhanh, gọn,sạch bong. Mà “virut chưa được biết tên” mà bọn họ công bố với báo chí là gì vậy?

– …

– HA HA HA Leo ah! Nhiều lúc cậu làm tớ lạnh sống lưng đấy. Nhưng sao cậu còn ở Hàn Quốc , chẳng phải cậu có hẹn với mấy giếng dầu sao?

– …

– Tớ không ngạc nhiên đâu, cậu thì sẽ chẳng bao giờ có lý do “bóng hồng giữ chân” đâu nhỉ?. Lúc nào cũng công vệc.

-…(im lặng)

– Leo, cậu còn nghe đó chứ?

– …

– Tớ đang ở Hàn Quốc. Thay đổi không khí một chút.

-…

– HA HA HA ! Đúng là chỉ có cậu hiểu tớ

-…

– Ừm, nay mai tớ sẽ đến chỗ cậu rồi bàn kỹ hơn về chuyện đó.

-…

– Ừm, bye!

Tít!

Hắn ngã người thoải mái trên chiếc ghế bọc da…sư tử, khẽ mỉm cười. Nghĩ cũng lạ, với 2 cách sống trái ngược nhau đến thế mà hắn và người đó có thể làm bạn thân của nhau được. Người đó lạnh lùng, chỉ quan tâm đến quyền lực. Còn hắn tuy không lãnh đạm với Dollar nhưng còn có một đam mê cháy bỏng khác nữa : người đẹp. (Au: Nói trắng ra là mê gái). Châm ngôn của hắn là: sống mà không có mỹ nhân thì còn gì là ý vị cuộc đời”. Chắc có thể là do hoàn cảnh sống, qua lại trong công việc và trên hết là thấy ” tên này chơi được” nên tụi hắn mới có thể làm bạn tới giờ.

Hắn – người đàn ông có nét đẹp lãng tử và nóng bỏng đến nỗi khiến cho bất cứ trái tim thiếu nữ (lẫn thiếu nam) nào cũng tan chảy, sống bằng việc buôn bán đồ cổ, kinh doanh khách sạn. Ngoài ra còn nghề tay trái là điều hành 1 tập đoàn sát thủ chuyên nghiệp đẳng cấp quốc tế – Micky Sinclair

Lần này trở về Hàn Quốc ngoài “phi vụ mới” ra, hắn cũng muốn “đổi gió” một chút…

KÉTTTT!

– Chuyện gì vậy?

– Dạ xin lỗi Boss! Có 1 người chạy ngang đầu xe, để tôi xuống giải quyết.

– Ừm! Đầu ngả ra sau dựa vào lưng ghế, mắt nhắm lại, hắn muốn nghỉ ngơi một chút .

Nhưng…

– YA! Chú này chạy xe mà không nhìn đèn sao, làm hư hết bánh của cháu rồi nè.

Khẽ nhăn mày vì “tiếng ồn” quấy rầy

– GÌ CHỨ? Cháu qua đường là còn đèn xanh mà, tại chú hấp tấp thôi. TRỜI ƠI! Tháng lương của tôi!

Đôi mắt xanh đại dương mở ra. “Chết tiệt, muốn yên tĩnh một chút cũng không đc”.

Hạ kiếng xe, nhìn ra xem mặt chủ nhân của giọng nói có sức mạnh xuyên thủng cả kiếng cách âm lẫn chống đạn.

1s

2s

3s

Cánh cửa bật mở…

Bước xuống…

Con phố đông đúc người xe qua lại…

Hàng ngàn ánh đèn từ những cửa hiệu 2 bên đường…

Bỗng chốc biến mất…

Trong mắt hắn chỉ còn duy nhất ánh sáng từ con người duy nhất

Ah không … người thì làm sao tỏa hào quang và hoàn mỹ tuyệt đối thế được . Chỉ có thể là …

Thiên thần

– Cháu không biết đâu! Là lỗi tại chú hết đó

– Ơ cái cậu này! Cậu chạy qua khi đã đè…

– Đèn xanh!

– Hả? ơ…Boss – Cúi người

– Đấy thấy chưa, chú đẹp trai này cũng nói là đèn xanh đó. Là lỗi tại chú .

– Đúng , là lỗi tại ông! – Lập lại như cái máy

– Vâng là lỗi tại tôi

– Vậy cháu có thể lấy tiền cái bánh bị hỏng không ?

– Em có thể có bất cứ thứ gì .

– Hả? Cám ơn, tôi chỉ lấy tiền bánh thôi.

Mò túi, lấy ví đưa hết cho cậu, mắt vẫn nhìn như bị thôi miên

– Ơ… chỉ có 3500 won thôi. Trả lại chú nè, cảm ơn nhiều. – Cúi chào, chạy đi

Vẫn trong tình trạng mộng du, nhìn bóng cậu hòa lẫn vào dòng người.

– Boss! Ơ… ông không sao chứ?

Giật mình!

– K..không sao

– Vậy ta về Kiss of wind chứ ạ

– No! – Nhìn xuống chiếc hộp vương vãi dưới đất – Ta muốn ăn bánh ngọt…

 

(ノ≧∀≦)ノcomt nà ~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s