[repostfic] NĐVQV chap 9


—Jaepov—

Tôi bước mãi… bước mãi

Vẫn là hành lang quen thuộc

Sao hôm nay dài hun hút

Mệt quá! Tôi muốn dừng lại

Được không?

Thật vô nghĩa khi hỏi một điều luôn biết câu trả lời

Ngang qua phòng dành cho tôi, mắt nhìn thằng vào căn phòng cuối hành lang. Một trong những nơi cấm địa. Giờ thì tôi biết tại sao.

—Flach back—

– Hẳn cậu biết tôi đang nói đến ai đúng không?

– Vâ…vâng

– Tôi chỉ có thể cho cậu biết người đó hiện giờ ở đâu thôi. Còn muốn xin giúp đỡ hay không là tùy cậu

Heechul nói xong nhìn cậu chờ đợi vẫn giữ sắc mặt từ lúc đầu đến giờ tuy trong lòng cũng giống tất cả ở đây: hồi hộp

– Vâng, làm ơn chỉ cho tôi chổ đó – Sau vài phút chìm trong suy nghĩ. Cậu quyết định.

– Ngài đang ở trên phòng ngủ – anh ngó lên lầu – Căn Phía Bắc, cậu cũng biết phòng đó phải không? Kề bên phòng cậu mà.

—Endflach—

Tôi không giữ cho tay mình thôi run khi gõ nhẹ lên cánh cửa lớn màu huyết dụ

– Vào đi

Bên trong vọng ra tiếng đáp lại. Không khác lần cuối cùng tôi nghe là mấy: vô âm sắc và đầy uy quyền

Đẩy khẽ vào, tôi bị bóng đen nuốt chửng. Da tôi phải ứng với nhiệt độ thấp liền sau đó.

Thứ duy nhất giúp tôi biết mình nên nhìn về đâu là chấm đỏ của điếu xì gà.

– Tôi…tôi là Kim Jaejoong. Ông có thể dành ít phút cho tôi được không?

Giọng tôi như bún ngâm nước quá lâu. Cũng mừng vì nó có hơi hướm thân thiệt nhưng trong hoàn cảnh này khó mà nói nó có tác dụng

– Chuyện gì?

Đầu tập trung vào mớ câu cần phải đưa lên thanh quản, cố không để cái lạnh từ căn phòng và câu hỏi đó chi phối

– Tôi…tôi..

– Nghĩ ra rồi hẳn vào đây đừng làm mất thời gian của ta.

Cái nhìn của tôi hạ thấp theo cái chấm đỏ lưng chừng, thấy nổ lực của mình vơi đi một nữa.

– Ông có thể mở đèn lên không?

Tệ thật! Cứ thế này tôi sẽ bị đuổi ra mà chưa nói được gì mất. Nhưng ánh sáng cần cho tôi lúc này.

Ta không thể tìm thấy hi vọng trong bóng tối.

Cạch!

Chùm đèn giữa phòng vụt sáng. Không gian rực lên màu vàng dịu. Nơi tôi đứng cũng rộng lớn như các phòng khác của lâu đài nhưng không xa hoa mà bày chí đơn giản với rất ít nội thất. Có lẽ nó phản chiếu con người của chủ mình

Hùng vĩ

Lạnh lẽo

Trống rỗng

– Cậu muốn nói gì với ta?

Tôi dứt khỏi những suy nghĩ lan man không đúng lúc. Thực tại ông là người ngồi trên chiếc ghế bành khổng lồ,như một vị vua ngạo nghễ ngự trên ngai vàng khinh miệt nhìn xuống kẻ thấp hèn

Ông ta đang ngồi đúng chổ của mình còn tôi đứng đúng nơi dành cho tôi

– Chắc ông đã nghe chuyện của appa tôi?

Lại một câu ngốc nghếch. Chuyện kinh hoàng này sao ông ta không biết. Bụng tôi đau nhói lên

– Rồi sao?

– Appa tôi không làm chuyện đó.

Tôi nghe mình mạnh mẽ hơn khi nói ra câu đó. Không bào chữa, không hoài nghi, tôi muốn ông ta thấy sự trong sạch của appa tôi qua ánh mắt kiên định của con trai ông.

– Ta không cần biết điều đó

Câu nói bàng quang phù hợp với vẻ mặt dửng dưng. Dù thế tôi cũng phải thử.

– Ông không thể thấy người bị hàm oan mà làm lơ phải không? Chỉ cần ông lên tiếng là họ sẽ cho điều tra lại. Appa tôi sẽ có cơ hội.

Tôi những tưởng ông ta sẽ cười nhạo cái yêu cầu vô lý của tôi. Nhưng sợi cơ trên khóe miệng ông ta chỉ khẽ giật như đuổi một con ruồi quấy phá.

– Cái đó gọi là bất công. Nó đầy dẫy khắp nơi. Ta không phải là đấng cứu thế nên không đủ nhân từ đi làm cái việc vô ích đó.

Thật ngốc nghếch! Sao tôi lại trông mong hơi ấm từ một tảng băng chứ. Thương xót đâu có chổ trong ông ta ngoài quyền lực và cái lợi bản thân

– Xin ông – Hít vào nghe lồng ngực mình căng nhức, người chầm chậm gập xuống – tôi xin ông hãy cứu appa tôi

Tôi ngạc nhiên không phải lời van xin lại dễ dàng đến thế mà vì cái cách tôi chấp nhận nó. Cứ tưởng sẽ thật xấu hổ và đau lòng khi từ bỏ lòng tự trọng hạ mình trước ông ta nhưng tôi lại vô cùng thanh thản.

Phải chăng ánh sáng trong bóng tối vẫn là ánh sáng

Để chiếc cốc trước miệng ông ta có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi qui phục nhanh chóng thế. Đúng ý muốn ông rồi phải không?

– Tại sao? Cho ta lý do ta phải giúp cậu?

Ông ta đòi hỏi một lý do. Một điều kiện. Cái giá tôi phải trả để ông giúp tôi. Tôi! Không phải appa tôi

– Tôi… – Cảm thấy da lòng bàn tay mình bị đâm thủng bởi móng tay nhưng tôi không đau – Là tôi! Nếu ông cứu appa, tôi sẽ là của ông.

Giọng nói đó không phải của tôi. Là của phần người dũng cảm nhưng cũng nhơ bẩn trong tôi. Tôi đang đánh đổi cái duy nhất còn lại của mình! Thứ duy nhất mà tôi có.

Một loạt cảm xúc lướt qua gương mắt vốn im lìm kia. Ngỡ ngàng! Bối rối! Giận dữ! Nhưng nhanh chóng biến mất như chưa từng xuất hiện

– Điều gì khiến cậu cho rằng ta còn muốn cậu

Tôi không còn lý trí để thắc mắc câu nói đó lại mang âm điệu trầm uất thế, vì có cái gì đang vỡ vụng trong tôi. Hi vọng? Đúng nhưng còn một cái khác nữa…

Kim Jaejoong, mày thật ngu ngốc. Mày đánh giá mình quá cao rồi đó. Đối với ông ta mày đâu cao giá như thế.

Đi thôi, ra khỏi chổ này. Đừng làm điều vô nghĩa nữa. Umma đang ở bệnh viện, Junsu cũng ở đó chờ mày. Mày nên dành thời gian ít ỏi còn lại ở bên cạnh họ

Tay tôi lạnh cứng để lên nắm cửa là lúc tôi nghe câu nói ấy

– Thôi được – có tiếng rạn nứt của chiếc cốc trên tay ông ta –một cơ hội nhưng có nắm được không là do cậu

– Bằng cách nào?

– Đêm nay, biểu hiện của cậu…- đôi mắt xám nhìn xoáy vào tôi – có làm ta hài lòng không

Cái hi vọng mà tôi muốn, ông ta đã trao cho tôi đồng thời cũng kéo tôi vào một ván bài mà ông ta là người đặt ra luật chơi và nắm con bài tẩy. Đành vậy, tôi còn lựa chọn khác sao?

Ban-co!

– Thế nào?

Cơ hàm căng cứng tôi buộc xương cổ mình chuyển động

– Lại gần đây

Một hiệu lệnh để bắt đầu cuộc chơi. Lớp bông mịn của tấm thảm cao cấp làm da tôi bỏng rát theo từng bước

Đừng cách một khoảng, tôi chờ…

Im ắng!

Rồi tôi chợt hiểu ra. Ông ta cũng đang chờ.

Đêm nay tôi phải là người chủ động

Sự ngại ngùng quay lại khi nghĩ đến việc tôi phải làm phía trước. Tôi không ngăn mình đừng cà lăm

– Tôi…tôi..khôn..g ..biết

– Ra là lần đầu.

Không kìm được, tôi quẳng cho ông ta cái nhìn khó chịu. Ông nhìn tôi giống làm chuyện đó rồi à? Tôi chưa kết hôn mà.

Cái liếc chuyển thành cái tròn mắt khi môi ông ta giãn ra. Không mỉa mai, không ác ý chỉ đơn giản là nụ cười vu vơ. Mày điên rồi hả? Ông ta cười vu vơ thì khủng long cũng khóc được

– Ngồi lên đây

Chỉ lên đùi mình, mắt ông ta vẫn không rời tôi. Giọng điệu đã nhẹ đi. Phải chăng ông ta đang hướng dẫn tôi cách để…?

Hít một hơi để không khụy xuống, tôi lại gần dang hai chân ngồi lên đó. Toàn thân tôi run lẩy bẩy

Tôi và ông ta. Thật gần!

Hơi thở

Mùi hương

Cả…thân nhiệt

Tôi đều có thể cảm nhận. Nhưng tôi phải giữ đầu óc ngừng hoạt động vì nếu không tôi sẽ…chạy. Chạy trốn cuộc chơi. Chạy trốn cái hy vọng mong manh mà tôi đang đeo đuổi.

Cầm tay tôi đặt lên cúc áo trên cùng của chiếc sơmi xám, ông ta nói vào mớ tóc tôi

– Mở nó ra

Thật khó khăn, thật chậm chạp để mở ngần ấy cúc nhưng tay tôi tê dại rồi. Cuối cùng cũng hết,không thể quay đi, tôi đành dán mát vào khối cơ bắp cuồn cuộn hoàn mỹ đó.

Những ngón tay thon dài cũng bắt đầu mở cúc áo tôi. Nhưng dễ dàng hơn, gấp gáp hơn và chỉ mở một nữa

Một bên áo bị kéo xuống làm một bên vai và ngực tôi lộ ra. Cảm nhận cái nhìn thiêu đốt từng tế bào, tim tôi đập như chưa từng đập, quên luôn tay mình còn để trên ngực ông ta

– Vuốt ve nó đi

Miễn cưỡng lẫn rụt rè, tôi luồng tay vào áo chạm vào làn da trần nhẵn thính, nóng rực. Một người lạnh lùng sao cơ thể lại nóng thế?

Đột ngột, cằm tôi bị nâng lên, tôi bị cuốn vào nụ hôn cuồng dại. Môi tôi, lưỡi tôi bị vày vò, mút mát

Hôn khó chịu vậy sao? Phải lấy đi hơi thở của người ta vậy sao?

Được nhả ra, tôi chưa kịp lấp đầy buồng phổi thì một bên cổ bị cắn cái đau điếng

– A!

Liền sau là những cái liếm ướt át lên vết cắn. Vừa đánh vừa xoa?

Người được nâng lên theo từng cái trượt môi xuống. Đến khi tôi qùy thẳng người cao hơn ông ta thì khoảng da thịt không được che đậy đầy dấu đỏ và ướt đẩm nước bọt.

Cái lưỡi mềm đó lướt lên núm hồng của tôi

– Ahh~!

Dơ bẩn quá! Sao tôi lại để thoát ra tiếng kêu kì lạ kiềm nén nãy giờ. Ông ta sẽ nghĩ tôi thích làm chuyện này cho xem. Tôi làm điều này vì đó là cái giá cho tự do của appa mà thôi.

Ông ta tiếp tục hành hạ tôi bằng những cái đánh lưỡi quay núm hồng, mút nó, dùng răng day nó

Tôi quay cuồng chống đỡ dòng thác đang tuôn trào trong tôi không biết bên dưới mình bị lột trần khéo léo. Sự đụng chạm vào chổ ấy làm tôi hoảng sợ nhìn xuống

– Đừng!

Ông ta dừng lại nhìn tôi. Lại chờ lựa chọn của tôi.

Jaejoong dũng cảm lên. Mày biết chuyện này rồi cũng đến mà. Không thể bỏ cuộc.

Tay buông xuống, mắt nhắm lại, quay mặt đi, tôi không muốn nhìn

Bàn tay ấy bắt đầu nhịp điệu tội lỗi của nó.

Nóng!

Nóng quá!

Có cái gì chạy rần rật trong tôi.

Sức lực vơi dần theo tốc độ lên xuống, tôi đành ngã hẳn đầu lên vai ông ta. Nhịp thở càng lúc càng xa quĩ đạo bình thường

Nhanh dần! Mạnh dần

– AAhhhh!

Khi đã lấy lại được ý thức tôi vẫn vùi mặt vào cổ ông ta không dám nhìn xuống. Tôi sợ thấy chất lỏng trên tay ông ta lúc này, sợ thấy sự hư hỏng của mình trong mắt ông ta.

– A!

Tôi chới với khi đột nhiên bị bế thóc lên nhưng được đôi tay to lớn đỡ lấy.
Mắt vẫn nhắm nên không biết được đưa đi đâu. Lưng vừa chạm vào lớp chăn mềm mại là lúc môi bị chiếm hữu lần nữa. Nhưng lần này là sự mơn trớn của môi và lưỡi. Từ tốn… dẫn dắt…

– Uhmm!

Có vật gì xâm nhập cửa mình tôi. Thốn lắm! Tôi muốn la nhưng miệng bị khóa chặt

– Ahhh!

Lại một vật khác. Tôi dứt mạnh ra kêu lên. Bên dưới tôi hai ngón tay ông ta đã vào sâu nơi ấy.

Đông cứng người, nổi sợ bị vùi lấp đang dần xuất hiện

Đau quá!

Không biết có phải vì mặt tôi khó coi quá hay vì một điều khác mà ông ta nhìn tôi bằng đôi mắt rất lạ

– Thả lỏng đi, đừng gồng người.

Vì sự dịu dàng trong câu nói đó hay vì nghĩ ông ta từng trải trong việc này mà tôi tin và làm theo

Cơ thể bị buộc phải buông lỏng. Hai ngón tay tiếp tục ra vào và mở rộng nơi ấy.

Rồi…trống trãi

Chân bị nâng lên

Sắp rồi!

Tôi sợ…

Appa umma ơi! Jae sợ quá!

Jae…

– AAAAAHHHHHH

Tôi không thể nghe được tiếng hét đó. Cơ thể tôi mất hết cảm giác chỉ còn cái đau đang xé toạt người bên dưới.

Dòng nước nóng lăn trên má thấm vào môi tôi mặn chát.

Tôi cho phép mình khóc vì tôi không thể la. Nếu la tôi chắc hẳn sẽ van xin ông ta đừng tiến vào nữa.

Và appa tôi, umma tôi sẽ…

Không thể… Nhưng đau lắm. Cái chết chắc cũng không đau bằng như vầy

Rồi cái đó dừng lại, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi

– Đừng cắn môi như thế sẽ chảy máu đấy.

Tiếng ai mà ấm áp quá

Ai đang lau nước mắt tôi bằng những cái hôn dịu dàng?

Ông ta sao? Không đâu!

– Qua nhanh thôi, không đau lâu đâu

Tôi đúng là đang mê sảng rồi. “Đức ngài” đang trấn an tôi.

– Ahh!

Tôi cố gắng nhìn bóng người phía trên qua màng nước nhưng vô ích, nó lại nhòe đi vì cái buốt điếng người.

Chuyển động lại rồi

Người tôi bị ẩy lên theo từng nhịp đẩy của ông ta. Mỗi lần vào ra của thứ đó mang theo cái rát khó chịu

Càng lúc càng nhanh.

Hơi thở tôi lại rối loạn

vì đau

và còn …

Tôi không biết đó là gì nhưng nó cũng đã làm tôi dễ chịu hơn

Chợt cơn xây xẩm kéo đến. Các hình bóng nhòe nhòe quay mồng mồng

Nóng quá!

Không

Là lạnh. Lạnh lắm!

Bóng đen đang phủ lấy tôi. Nó kéo tôi xuống.

Kéo xuống.

Đừng mà, tôi không chịu đâu. Tôi không muốn ngất. Tôi còn chờ đáp án mà.
Appa được cứu phải không?

Cố ngoi lên nhưng bị chìm xuống

Chìm dần! Chìm dần!

Cái cuối cùng tôi còn nhớ

Là một màu xám. Xám nồng nàn

….

Vuốt nhẹ sợi tóc mềm rơi trên vầng trán cao thông minh như một thói quen khó bỏ.
Hắn nhìn cậu mê man trên chiếc giường của hắn. Cái giường chưa ai được vinh dự nằm lên ngoài chủ nó.

“Đồ ngốc!”

Hắn búng nhẹ cái mũi thon thon. Cậu biết hắn ghét cậu lắm không. Ghét cay ghét đắng.

Cậu bước vào phòng, đưa ra cái đề nghị mà nếu thông minh sẽ chẳng ai dám đưa ra với hắn. Hắn không tức giận. Lạ thật! Mà lâng lâng vì ai kia còn nghĩ hắn…hào hiệp. Hắn từ chối vì nếu nhận lời ngay thì ngày mai các bác sĩ tâm thần cả nước sẽ rất bận rộn vì có một ca hi hữu.

Thế rồi, cậu đã cầu xin hắn. Hắn ngạc nhiên thật đấy. Nhanh vậy sao? Lòng tự trọng mà cậu nói đâu rồi. Hắn muốn biết tại sao cậu vội đầu hàng sớm thế.

Cậu trả lời. Một câu trả lời hắn không nghĩ tới.

Câu trả lời đẩy hắn và cậu vào hoàn cảnh không thể cứu vãn này

Hắn đã ngỡ ngàng. Chẳng phải cậu liều mạng bảo vệ nó? Sao dễ dàng mang nó ra trao đổi? Cậu nghĩ hắn hèn hạ đến mức chiếm thân thể cậu như một phần thưởng cho việc cứu appa cậu?
Cứ nhìn mắt cậu kìa. Là cậu van xin hắn, là cậu đem thân thể ra làm cuộc mua bán. Nhưng cậu đứng đó cao quí như thiên thần. Còn hắn là kẻ ban bố thí như một tên phàm tục thấp hèn.
Cậu xem thường hắn thì sao cậu lại chịu ngủ với hắn chứ? Hắn không cần.

Hắn giận. Hắn tức. Hắn nói lời phủ phàng
Cậu bỏ đi. Cậu không cần hắn nữa

Rồi hắn hiểu ra. Cái cậu coi trọng nhất là gia đình, từ đầu đã thế. Cái cậu luôn bảo vệ là gia đình, từ đầu đã thế. Thì lòng tự trọng gì gì đó cậu không từ bỏ mà là cậu hi sinh. Thân thể đẹp đẽ đó cậu không trao đổi mà là dâng hiến. Hi sinh và dâng hiến cho tình thương.

Đôi cánh trắng thật là đẹp.

Cơn giận khác lại tràn tới. Nếu hôm nay có thể giúp cậu bảo vệ gia đình mình không phải hắn mà là người khác liệu cậu có chạy tới mà ngã vào vòng tay của kẻ đó? Câu trả lời là có.

Không!

Chính hắn, phải là chính hắn. Chì có hắn mới có quyền nhuộm đen đôi cánh đó bằng dục vọng của mình.

Nhưng hắn không muốn ép cậu. Một lần là đủ rồi. Hắn đã ra một điều kiện không công bằng để cậu quay đầu. (hay cũng là để hắn quay đầu)

Nhưng tên ngốc này lại đồng ý. Tức quá. Sao cứ phải giải thoát con dã thú trong hắn. Được, là cậu muốn thì hắn sẽ cắn nát cậu. Bắt cậu phải rên la bên dưới hắn

Nhưng cậu là một con người khiến người ta dễ giận nhưng không thể giận lâu. Cái mặt bị xúc phạm khi nghĩ hắn cho là cậu…lẳng lơ thật là thấy…ghét. Cậu có biết rằng cái liếc đó đã làm nguội con thú trong hắn không? Nó đã giúp cậu thoát khỏi cơn ác mộng khủng khiếp nhất không?

Thế rồi hắn dìu cậu vào vũ điệu của ái ân.

Hắn không bao giờ nghĩ mình lại cuồng nhiệt đến vậy.

Chưa bao giờ hắn làm tình mà quan tâm đến xúc cảm của bạn tình như thế.

Cậu đẹp

Cậu ngây thơ

Cậu kiên cường

Tất cả làm hắn mê mẩn đến nổi không để ý là cậu đang lên cơn sốt. Đến lúc cậu rơi vào hôn mê hắn mới nhận ra.

Cậu làm hắn ra nông nổi này vậy mà trước lúc ngất lại cố thều thào

“Cứu…cứu appa… giữ lời…cứu appa”

Hắn ghét cậu.

Và hắn biết rằng sau đêm nay

Cậu không ghét hắn nữa đâu

Mà là căm thù

Đôi mi dài cong vút cứ giật giật trong cơn mê. Cậu đang gặp ác mộng đúng không? Vậy chắc có hắn trong đó rồi.

Lại ghét

Kéo tấm chăn phủ tận cằm của cậu. Hắn đứng lên đi lại chiếc điện thoại. Đến lúc hắn đưa ra kết quả rồi

– Max! Ngày mai sắp xếp cho ta cuộc hẹn với bộ trưởng an ninh. Còn nữa hãy làm ngay một số việc ….

Ngoài kia, giữa bầu trời những cánh hoa nhỏ bé lất phất bay giữa cuộn gió đông.

Hoa bị vùi dập bởi những ngón tay của gió hay gió bị say đắm vì hương thơm của hoa
Bị quấy nhiễu bởi những tia nắng lọt qua rèm cửa, hàng mi dài thanh tú khẽ lay động. Đầu cậu như có tảng đá đè lên. Hình như cậu ngủ rất lâu thì phải. Cậu còn nằm mơ nữa. Một giấc mơ khủng khiếp.

Đôi mắt nâu mở bừng nhìn xung quanh. Cậu đang ở phòng của mình

Chống tay ngồi dậy cậu nằm trở xuống ngay. Mặt nhăn lại vì cái đau bên dưới.

Là thật! Gia đình cậu xảy ra chuyện là thật. Cậu đến gặp hắn cũng là thật. Vậy…

Cậu đã…cùng hắn

Ngay lúc này chuyện đó không quan trong. Cậu đã ngất trong lúc đó. Hắn có vì thế mà từ chối không?

Cậu cần đáp án

Jaejoong nhìn đồng hồ bằng sứ giống một vòm hoa hồng tinh xảo. Cây kim hình giọt nước mắt dừng ngay trên số 10.
Nhắc thân người đau ê ẩm lên cậu bỏ hai chân mình xuống đất. Đi được hai bước thì té oạch xuống ,cũng may dưới sàn lót tấm thảm bông rất dày. Nơi ấy đang hành hạ cậu.

– Jaejoong hyung! Hyung tỉnh rồi à?

Changmin vào phòng chưa kịp mừng thì thấy cậu nắm sấp dưới đất bèn chạy lại đỡ

– Hyung bị sốt cao ngủ một ngày một đêm rồi chưa ngồi dậy được đâu.

Changmin dễ dàng bế bổng cậu lên đặt trở lại giường. Nếu nhìn cái tướng của Changmin ai mà tin được nó mới 18

Cậu đã ngủ lâu vậy sao? Appa cậu thế nào rồi, còn Junsu trông umma ở bệnh viện không thấy cậu quay lại hẳn lo lắm. Nghĩ thế Jaejoong lại nhổm dậy dù Changmin ấn vai cậu xuống

– Hyung khỏe rồi. Changmin để hyung đi chổ này một lát

– Cậu nghe lời Changmin yên tâm nằm nghĩ đi – Heechul theo sau Changmin tay bê một khay đựng gì đó – chuyện của appa cậu đã ổn thỏa cả rồi

Jaejoong tưởng mình nghe lầm tròn mắt hỏi lại

– Heechul hyung nói thật chứ?

Heechul đặt khay lên bàn gật đầu

– Đích thân bộ trưởng an ninh đã bảo lãnh cho appa cậu, có lẽ giờ này bác ấy đã được thả rồi.

– Còn một tin vui nữa nè – Changmin tiếp lời – bác gái cũng tỉnh rồi. Bác sĩ nói không có gì nguy hiểm nữa.

Jaejoong nghe hai người nói mà nước mắt cứ muốn trào ra. Khi quá vui mừng thì con người ta cũng có thể khóc được.

Cậu thở lại được rồi. Những cơ đau như tan biến hết. Vậy là việc cậu làm không vô ích. Hắn đã thực hiện lời hứa không viện cớ để ức hiếp cậu
Một chút biết ơn hắn len lói trong cậu dù biết hắn làm chuyện này là có nhận công.

– Jaejoong hyung ăn súp đi cho nóng. Qua giờ chỉ truyền dịch không hà có ăn uống gì đâu

Changmin cầm chén súp để lên tay Jaejoong khi thấy khóe mắt cậu bắt đầu ướt

– Jaejoong ăn đi rồi nằm nghĩ. Chiều Hannie à quên Kyung sẽ đưa cậu về thăm hai bác.

Jaejoong tay quẹt mắt như đứa trẻ nhìn Heechul nhẹ gật đầu

– Cảm ơn hyung, Heechul. Cảm ơn em, Changmin

Changmin cười hớn hở:

– Em phải cảm ơn Hyung mới phải. Nhờ anh mà em thắng lớn cá cược đó. Nếu mà P..

Nó định nếu P.line không nổ thì nó đã được ăn một bữa linh đình rồi nhưng nhận cái lừ mắt của Heechul lại thôi

Thấy Jaejoong cầm chén súp mắt tròn xoe nhìn Changmin thì Heechul chen vào

– Nó đói nên nói lung tung đó. Cậu đừng để tâm. Còn cảm ơn thì không cần, giờ cậu đã là người của Ngài Leo rồi chúng tôi chăm sóc cho cậu là chuyện phải làm

Heechul là người có cách nhìn phóng khoáng lại là anh chị tầm cỡ nên lời nói có phần…trắng trợn ngay cả đó là chuyện tế nhị. Nhìn Jaejoong cười gượng rồi cúi gầm xuống chén súp, mặt nhuộm màu cà chua Heechul biết mình đã quên uốn lưỡi bảy lần rồi, bèn đứng lên nhìn vu vơ, nói vu vơ

– Chà chà không ngờ có ngày tôi được bước vô phòng này đó nha. Đúng là rất đẹp và có phong cách

Tuy là lời nói nhằm làm dịu đi không khí ngượng ngịu nhưng nó chẳng sai. Phòng Jaejoong xây theo kiến trúc phục hưng sang trọng lại có cửa thông ra ban công rất rộng nên nhận nhiều ánh sáng ,giảm đi cái u ám lại tăng vẽ thanh lịch. Đặc biệt những vật trang trí như đồng hồ, bộ ghế ngồi, đèn ngủ, bàn trang điểm…đều mang bóng hình của các loại hoa mà đa phần là hoa hồng ,làm căn phòng mềm mại nữ tính hơn. Và nó là một trong số ít phòng ở Black Rose dùng gam màu nóng để trang trí như rèm cửa, ga giường màu hồng phấn dịu. Những bình hoa nho nhỏ màu cam, màu đỏ, màu hồng cánh sen… đặt trên ghế, phòng tắm. Và chiếc giường trắng khoát trên mình một vườn thực vật được phối màu tinh tế. Jae cũng nhận ra sự khác biệt này khi mới vào nhưng cách nói của Heechul làm cậu khó hiểu

– Hyung chưa vào đây lần nào sao?

Heechul mân mê cái bàn trang điểm đúng hơn là đống mỹ phẩm cao cấp mà Jaejoong chưa một lần nhìn qua.

– Cậu cũng biết mà nếu không có sự cho phép của chủ nhân thì chúng tôi không được vào những phòng này đâu.

– Nghe hyung nói cứ như căn phòng đặc biệt lắm vậy

Heechul bỏ chai nước hoa Pháp xuống nhìn Jaejoong ngạc nhiên

– Thế cậu không biết cái đặc biệt của phòng này sao? – rồi nhìn Changmin đang…lột vỏ nho – mấy người không nói cho cậu ấy biết hả?

Bỏ trái nho vô họng Changmin nhún vai trả lời

Jaejoong nhìn thái độ chấn động của Heechul thì hơi lo

Không lẽ phòng này…có ma

Heechul quay lại nhìn Jaejoong với bộ mặt nghiêm trọng

– Như cậu biết phòng phía Bắc là phòng ngủ của Ngài còn đây là gọi là phòng phía Tây dành cho chủ nhân thứ hai là cũng nói là phòng ngủ vợ tương lai của Ngài

Chén súp trong tay Jae rơi úp xuống. Cậu thấy chóng mặt quá

Cậu lại sốt nữa rồi

– – – –

Tại một căn phòng khác

Chùm đèn pha lê và Rubi khổng lồ được treo trên vòm trần cao nhìn xuống bộ ghế bốn chân The Queen màu xanh đậm sang trọng nơi có hai người đàn ông đang ngồi trò chuyện.

Một người có mái tóc chấm vai bồng bềnh, mắt màu trùng dương đa tình, khuôn mặt đẹp phóng khoáng. Nếu nhìn vào sẽ nhầm người này là một ca sĩ nhạc trữ tình chứ không nghĩ hắn lại là ông trùm đồ cổ nắm trong tay đội sát thủ không ai là không giết được.

Người còn lại mang vẻ ngoài của bức tượng được điêu khắc công phu nhất không thể tìm được khuyết điểm trên gương mặt hoàn mỹ này. Nhưng tạo hóa lại quên thổi hồn vào đôi mắt xám tuyệt đẹp nên nó luôn có cái nhìn vô cảm và sắc lạnh. Tuy nhiên chính đôi mắt ấy làm nên thần thái của người mang họ Hawkwing. Cái thần làm người khác vừa ngưỡng mộ vừa kính sợ

Người mắt xanh uống một ngụm chất nước màu hổ phách rồi nhăn mặt

– Leo này, cậu thích uống loại Uýtky bò uống cũng quỵ này hả? Hại sức khỏe lắm đấy

Người mắt xám ngồi lơ đãng nhìn chiếc cốc trên tay

– Nếu không thích thì cứ về nhà mà uống, tôi đâu có ép cậu đâu Micky

Xụ mặt ra nhưng Micky không để bụng vì quá quen cách nói không khách sáo của bạn mình

– Yaah! Là bạn bè lâu năm mới có ý kiến một câu đã đuổi khéo là sao?

Leo nhướng mày nhưng không cười trước điệu bộ của Micky

– Thế bạn lâu năm đến đây có việc gì? Tôi nhớ cuộc hẹn của chúng ta chưa đến mà

Chán vậy đấy! Micky thở dài rồi lấy lại vẻ nghiêm trang

– Tôi nghe nói cậu có cuộc gặp với bộ trưởng an ninh để xin bảo lãnh cho người bị tình nghi đánh bom P.line hả?

– Chuyện này người biết không nhiều cậu được “nghe nói” cũng nhanh quá nhỉ – hắn nhếch môi

– Tôi chỉ tò mò một chút vì cậu đã chấp nhận tài trợ cho quân đội tất cả những phát minh của SM để ông ta chịu thả người đó – Micky cười vô hại

– Chỉ những phát minh ông ta nghĩ SM có – hắn nhẹ nhàng chỉnh – Cậu đã biết nhiều như thế còn gì nữa mà tò mò

– Thì chính cái nguyên nhân khiến cậu chịu tốn kém chỉ để cứu một người theo tôi biết hoàn toàn không quan hệ gì với cậu hết – Micky háo hức nói

Hắn không vội trả lời, đưa cốc lên nhấp môi

– Đó là một lời hứa cá nhân của tôi

– Ồ, ra là vậy! – Micky gật gù chấp nhận lời giải đáp đó. Một khi hắn nói thế có nghĩa là vấn đề này chỉ tới đây thôi. Có một luật bất thành văn trong tình bạn của họ: không được đào sâu những việc mà đối phương không muốn chia sẻ.

– Thôi tiện thể ta bàn về dự án SS501 luôn nhá – Micky chuyển đề tài – Chưa tung hàng ra mà muốn cải tiến liền sao?

– Luôn làm mới mình là điều tiên quyết trong kinh doanh mà – Hắn cười ngạo mạn – Sao, cậu muốn tham gia chứ?

– Mấy thuở được Đức ngài mời hợp tác phải tranh thủ cơ hội chứ – Micky cười hề hề

Đúng lúc đó Changmin bước vào. Khẽ cúi người rồi tiến lại gần nói thầm với hắn. Không biết Changmin nói gì chỉ thấy mày hắn khẽ chau rồi liếc nhanh Micky. Cái liếc chớp nhoáng nếu Micky là tay tầm thường thì khó lòng nhận thấy.

– Cho cậu ta vào

….

Bước vào tòa lâu đài đồ sộ nguy nga và được chào đón bởi những gương mặt cứ nhằm là đá, Junsu cũng ngạc nhiên như Jaejoong lần đầu và có hơi khớp. Phải nói cậu rất có dũng khí và thương bạn mới dám xông thẳng đến đây. Gõ cửa ầm ầm và đòi gặp Jaejoong cho bằng được.

Được đưa tới phòng khách lớn. Cậu thấy hai người đang có mặt tại đây, chưa kịp nhìn kỹ thì một người trong số họ đã chạy đến bên cậu hỏi to

– Junsu! sao em lại đến đây?

Cậu nhìn người đang nắm tay mình há hốc mồm hỏi lại:

– Ơ sao chú này cũng ở đây. Không lẽ chú là…mà không phải chú nói chú họ Park mà đâu phải Hawkwing

Một giọng nói trầm lạnh đáp lời cậu

– Cậu tìm ta có việc gì?

Không những Junsu mà cả Micky cùng quay nhìn hắn

—Junsu pov—

Leonard Hawkwing đây sao? Không thể tin nổi

—endpov—

—Yoochunpov—

Sao bé Su của mình lại cần gặp Leo? Điềm không lành

—endpov—

Sau một khắc trấn tỉnh nhớ lại lý do mình đến đây, Junsu hít vào rồi nói lớn

– Người tôi muốn gặp không phải là ông mà là bạn tôi, Kim Jaejoong. Ông đã nhốt cậu ấy phải không?

Người trong phòng đều giật mình khi cậu dám dùng từ ngữ và âm lượng đó với hắn. Duy chỉ ý mỗi người hơi khác một chút.

“Muốn chết sao mà nói năng như thế?”

“Mày không thiết sống rồi hả nhóc”

“Ôi~bé Su mình thiệt là dũng cảm”

– Cậu nên cẩn thận lời nói của mình. Ta không giam giữ ai hết

Giọng nói và vẻ mặt có sức đe dọa chết người nhưng Junsu không bị ảnh hưởng gì mấy

– Appa và umma cậu ấy xảy ra chuyện thế mà cậu ấy biệt tăm cả ngày hôm qua. Không phải bị ông nhốt là gì? Ông đừng có hòng mà chối tội.

Bây giờ thì cả Yoochun cũng bắt đầu thấy lo cho cậu khi thấy sắc mặt sầm lại của hắn

– Cậu là khách không mời mà còn dám lớn tiếng vu khống ta như thế thì đừng trách ta không khách sáo

Liền sau câu nói của hắn. Hai cận vệ đồng loạt tiến đến bên Junsu. Giờ thì cậu đã nhận ra nguy cơ nên cũng bước lùi lại. Chợt một tấm lưng chắn trước cậu khỏi cái nhìn của hắn và hai người cận vệ

– Leo, Junsu đây là..uhm..bạn tôi. Lời cậu ấy nói ra có hơi quá đáng vì lo cho bạn mình mong cậu đừng chấp.

Junsu nghe Yoochun nói thế thì tức quên cả cái sợ vừa mới nhú ban nãy chen lên nói:

– Tôi nói vậy là còn nhẹ chứ có quá đáng gì. Ông ấy mà không thả bạn tôi thì tôi…tôi ở lỳ đây cho xem

– Thế thì cậu đừng về nữa – hắn nói kèm cái nhếch môi

Yoochun thấy không khí đã căng như dây đàn bèn đẩy Junsu ra sau mình. Nói với hắn bằng giọng giảng hòa

– Nếu bạn Junsu không có ở đây thì tôi thay cậu ấy xin lỗi cậu. Tôi sẽ đưa cậu ấy về ngay không phiền cậu nữa

– Nếu tôi nói bạn cậu ta ở đây – hắn nói mặt không chút biểu tình – và cũng không có ý để cậu ta đi thì sao?

Vẻ hiền hòa trên gương mặt Yoochun lập tức biến mất, giọng phát ra trầm xuống và không nhấn âm

– Tôi vẫn đưa cậu ấy đi và sẽ làm phiền cậu dịp khác

Mắt xanh cương nghị nhìn vào mắt xám lạnh tanh, khó nói ánh mắt nào có sức công phá hơn.

Trong căn phòng sáng choang lộng lẫy đang xảy ra cuộc đối đầu hi hữu. Hai người đàn ông đầy quyền lực đang kình nhau như hai con sư tử tranh mồi.

Khác chăng một con trong đó đang che chắn bảo vệ con hươu nhỏ sau lưng mình

Jaejoong nhìn mông lung ra khu rừng thông xanh mượt, loại cây chỉ có sức sống với giá lạnh trong khi những loại khác thì ủ rũ mòn mỏi chờ tia nắng xuân ấm áp. Hương xuân rồi cũng đền đáp sự trong chờ đó nhưng lại từ chối các loại sống quá cao hay những nơi u tối. Bọn chúng sẽ mãi mãi sống trong giá lạnh và đến lúc hi vọng cũng sẽ lụi tàn.
Cậu đã từng mang hi vọng của cái chồi non sẽ có ngày đón được tia ấm áp nhưng giờ thì chỉ là cái hảo huyền của đám rong nơi vực đá.
Cậu không nuối tiếc vì cậu đã làm điều phải làm. Một lần nữa, cậu đã bảo vệ được người thân mình. Dù cách làm thật dơ bẩn. Không dơ bẩn sao khi chính cậu van xin người đàn ông khác ngủ với mình? Nhưng cậu có gì khác để mà đem đổi chứ?
Kim Jaejoong không còn là con tin của Leonard Hawkwing nữa rồi! Kim Jaejoong giờ là món đồ chơi tình dục của Leonard Hawkwing. Một món đồ không biết hạn sử dụng là bao lâu nhưng cậu nghĩ sẽ sớm thôi. Sớm thôi!

Jaejoong lắc lắc đầu xua đi mớ suy nghĩ đó. Cậu cần chi phải lo ngày mai của mình sẽ thế nào khi nó không còn là của cậu, à không phải nói là đã được định sẵn cả rồi.

Cậu nên chỉ nghĩ về điều quan trọng nhất: gia đình và bạn cậu. Cậu muốn ở cạnh họ lúc này để thực sự biết họ đã bình an.

Jaejoong vén vạt chăn ra định đi thay đồ về nhà thì

Cạch!

– Cậu Jaejoong xem ai tới thăm cậu nè – Sangmi mở cửa cười với cậu

Jaejoong nhìn thấy người phía sau thì mừng rỡ la lên

– SuSu!

– Jae!

Junsu chạy lại giường ôm lấy Jaejoong. Miệng liên tục hỏi

– Cậu không bị sao chứ? Hắn có làm gì cậu không?

Jaejoong buông bạn ra nhưng vẫn nắm tay ngạc nhiên hỏi

– Sao Su đến đây làm gì?

– Su lo cho Jae bị tên đó – Junsu hất hất cái mặt bầu bĩnh – nhốt Jae lại không cho Jae ra ngoài nữa vì Jae nói đi chút quay lại mà đâu mất tiêu luôn

– Ông ấy không có nhốt mình – Jae lắc đầu xiết chặt tay bạn hơn – mình bị…bị sốt nên ngủ đến giờ. Chắc Su lo lắm hả?

– Ừm! Lo lắm đó – Junsu ngồi xuống cạnh Jaejoong rờ trán cậu – Jae đã hết sốt chưa?

Jae gật gật đầu thấy mình muốn mếu quá
– Hết rồi, Jae…Jae cảm ơn Su – cậu lại ôm lấy bạn. Sao cậu không biết Su đã lo lắng cho cậu bao nhiêu chứ. Su đã dám chạy đến đây còn gì.

Junsu vỗ vỗ lưng bạn rồi chợt nhớ

– Trời ơi mình quên báo cho Jae biết là bác trai…

– Appa Jae được thả và umma cũng khoẻ lại rồi – Jae cười trìu mến tiếp lời bạn.

– Jae biết hết rồi sao? – Junsu tròn mắt hỏi

– Ừm mình mới nghe thôi. Mình mừng lắm

– Su đã nói là bác trai không làm nên họ chỉ hỏi sơ rồi cho bác ấy về liền hà

Jaejoong nghe Junsu nói thì chỉ ậm ự trả lời bạn. Cậu sao có thể nói để được như vậy cậu đã phải mất đi thứ gì.

– Sao Su vào được đây? – Jaejoong thấy lạ tại sao Junsu gặp cậu dễ dàng thế

– Chuyện dài mà cũng kịch tính lắm – Junsu đạo mạo nói rồi kể tất tần tật cho Jae nghe từ vụ cái bánh hư đến cuộc đối đầu vừa rồi

Jaejoong vừa hồi hộp vừa buồn cười khi nghe chuyện của bạn. Vậy là không riêng cậu mà Junsu cũng có những cuộc gặp gỡ lạ kỳ.

– Thật may mắn là Su quen với chú đó – Jaejoong thở phào kết luận

– Cái gì mà may. Su là xui bảy đời mới bị “ông chú dê xồm” đó bám theo làm phiền đó – Junsu bỉm môi

– Thì chú ấy cũng giúp Su hai lần đó chứ. Su cũng nên bớt ghét người ta đi – Jaejoong cười chọc bạn. Tuy nghe Su tố nặng Yoochun thậm tệ nhưng cậu cho Yoochun không có ý xấu với Junsu mà ngược lại còn si đậm cậu bạn đáng yêu của mình ấy chứ

– Cái đó …cái đó không tính – Junsu cà lăm rồi nói ngang – Su có nhờ ổng giúp đâu mà phải bớt hay thêm ghét.

– Cũng phải xét công người ta tự nguyện chứ – Jaejoong trêu giả thích thú khi thấy bộ dạng ấy lần đầu của bạn. Ngày xưa ai biểu khi nhắc tới Siwon, Junsu cũng chọc Jae đến đỏ cả mặt lên rồi lăn ra mà cười.

“Ngày xưa”! Khó tin cái trạng từ thời gian này lại chỉ vỏn vẹn 2 tuần. Cậu thấy nó sao mà xa xăm đến thế ,cứ như là hai cuộc đời khác nhau. Cuộc đời của một Kim Jaejoog có hoài bão, có mộng mơ về mối tình đầu và một Kim Jaejoong là vật sở hữu của người đó. Tương lai, mơ ước đều không tồn tại.

– Jae ah..jae! – Junsu hưo hươ tay

– À..a Su nói gì?

– Tự nhiên lại ngồi thừ ra vậy? Su hỏi Jae bị nổi ban hả – Junsu chỉ vào những nốt đỏ đã xẩm lại trên chiếc cổ trắng ngần của Jaejoong

Jaejoong ngó xuống rồi vội vả kéo cổ áo che lại. Cậu đã không chú ý đến chúng: dấu vết của hắn. Không nên để Junsu biết, cậu lắp bắp nói:

– Đây à…Jae bị bị muỗi…à phải là muỗi đốt đó. Ở đây nhiều muỗi lắm.

– Đúng là không thể nhìn bề ngoài mà vội đánh giá được. Nhà to mà đầy công trùng còn chủ nó thì như siêu mẫu mà lại là hung thần tái thế – Junsu tặc lưỡi

Jaejonng phì cười. Cách nghĩ của Junsu giống y cậu lúc mới gặp hắn. (au: lá gan cũng to như nhau)

– Thôi, biết Jae không sao thì Su yên tâm rồi. Su phải về báo cho Umma biết bác Kim khỏe rồi đây – Junsu đứng lên

– Su ah, Jae… – Jaejoong không biết nói gì để bày tỏ lòng biết ơn của mình với bạn. Junsu đã thay Jaejoong túc trực ở bệnh viện suốt với umma cậu. Quanh mắt Junsu giờ có quầng đen mờ vì thiếu ngủ.

Junsu không để Jaejoong nói hết mà chống nạnh cắt ngang:

– Lại tính cám ơn đó hả? Nhà Su hỏng có nuôi heo nên Jae đừng đưa cám cho Su nữa.

– Um! Thì không đưa nữa – Jaehoong chịu thua cậu bạn – Su về ngủ bù đi mắt thâm hết rồi.

– Nhiêu đó nhằm nhò gì. Su là “súp bờ men” mà lo là lo cho Jae đi mặt mày tái xanh tái mét – Junsu càu nhau rồi đứng lên.

– Jae tiễn Su – Jaejoong bật dậy bước xuống đất hơi mạnh – A

Junsu vội đỡ lấy Jaejoong khi cậu loạng choạng ngã xuống.

– Jae bị đau ở đâu hả? – Jun su lo lắng hỏi

– Không mình ngủ nhiều nên váng vất thôi – cậu nói cố không biểu lộ cái đau ra mặt

Junsu nhìn bạn nghi ngờ. Choáng mà phải kêu lên như thế sao?

– Thôi Su về đi kẻo bác gái trông – Jaejoong cũng nhìn ra được thắc mắc của bạn nên vội nói

– Ừm vậy Jae nghĩ khỏi đưa Su ra – Junsu gật đầu

Cậu ra khỏi phòng mà không biết sau mình có đôi mắt nâu trong trẻo đã nhuốm màu phiền muộn

“Jae xin lỗi vì đã nói dối Su”

– Cám ơn cậu đã nể mặt tôi

– Tôi còn lựa chọn khác sao?

Hai người đàn ông nhìn nhau trong không khí dư âm trận chiến. Ngay từ đầu hắn muốn để Junsu gặp Yoochun để xác minh mối quan hệ của họ có gây bất lợi cho hắn không nhưng lại thu được kết quả ngoài mong đợi. Nhìn cách Yoochun bảo vệ Junsu hắn cũng đóan ra họ là gì của nhau. Mối khúc mắc trong hắn đã giải. Cho Junsu gặp Jaejoong là vì không muốn làm mối quan hệ hắn và Yoochun căng thẳng và đặc biệt nó cũng mang hiệu quả khác nữa.

– Chuyến trở về lần này của cậu cũng thú vị nhỉ? – Yoochun hỏi

– Cậu cũng đâu kém gì tôi – Hắn trả lời

– Người tên Kim JaeJoong là ai thế? – Yoochun hỏi

– Là người của tôi – hắn trả lời

Yoochun hiểu chữ “người” ở đây là một thuộc hạ như bọn Changmin, Heechul… nên không chú ý khóe miệng của hắn khẽ nhếch khi phát âm chữ đó. Giống như cố giấu một nụ cười vậy.

– Còn cậu tên Kim Junsu đó? – Hắn hỏi lại

– Là người sẽ cùng tôi đi hết quãng đời còn lại – Yoochun trả lời

Hắn hỏi câu ấy chỉ là không muốn Yoochun đào sâu thêm về Jaejoong chứ không nghĩ Yoochun sẽ trả lời thẳng thừng vậy. Một Micky Sinclair cũng có ngày nói câu ấy với nụ cười hạnh phúc đó sao? Hắn ngạc nhiên nhưng sắc mặt vẫn bình thản.

– Tôi sẽ cố gắng để gởi thiệp hồng cho cậu sớm – Yoochun hứa

Thật ra Yoochun không cần phải nói những câu ấy nhưng qua cái liếc mắt khi nãy của Leo cho thấy hắn đã chú ý Junsu từ lâu và cũng biết mối quen biết của hai người. Không cần biết Leo có ý xấu hay tốt gì với Junsu, Yoochun cũng sẽ bảo vệ cậu đến cùng. Nhưng hắn lại là người duy nhất Yoochun không đủ lòng tin có thể ngăn cản được nên chỉ còn cách ám chỉ Junsu là người không thể thiếu của mình để hắn vì chút kiêng nể tình bạn giữa họ mà không hại Junsu.

– Vậy tôi nên nói tiếng chúc mừng cậu đã tìm được người cho vị trí Sinclair phu nhân – hắn cười nửa miệng nâng ly lên

– Cám ơn cậu. Tôi cũng mong được sớm nói cậu này với cậu – Micky cũng nâng ly cùng hắn

Hoa Kỳ

– Mẹ nó! Thằng con hoang đó đúng là thằng cáo già.

Lee So Man tức tối đạp đổ bàn giấy. Lão đã tính toán công phu vậy mà không giết được hắn.

– Chắc hắn đã biết trước mình sẽ phá cuộc giao dịch của hắn nên đã tương kế tựu kế dụ mình ra mặt – tên đàn em đứng nép vô góc phòng nói

– Hừm! Đâu dễ thế – lão hầm hừ – Nó có động tĩnh gì chưa?

– Dạ chưa. Nhưng có một chuyện lạ lắm thưa chủ tịch – Tên đàn em lắc đầu rồi chợt nhớ ra.

– Chuyện gì?

– Dạ tên đầu bếp bị ta mượn tay đem bom vào đã được thả ra

– Với chứng cứ vững chắc đó thì tên đó cầm chắc án tử sao lại được thả ra sớm thế? – Lão ngạc nhiên

– Dạ người của tôi ở cục an ninh báo cáo là do Hawkwing ra mặt nói giúp

– Sao cơ? – Lão xoay hẳn người lại – nguồn tin chắc chắn chứ?

– Dạ rất đáng tin cậy

– Thằng đó không làm chuyện gì mà không có mục đích nhất là lại chịu cứu người định giết nó – Lão lẩm nhẩm suy tính – Mày cho người điều tra tất cả về tên đầu bếp đó cho tao. Xem thật ra nó có dây mơ rễ má gì với thằng con hoang đó

– Dạ – Tên đàn em vâng lệnh

– Còn nữa mày chuẩn bị đi tao sẽ về Hàn Quốc

– Về đó giờ có nguy hiểm không thưa chủ tịch?

– Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất – Lão đưa mắt nhìn xuống thành phố bên dưới – Vả lại ta cần tìm một người

Junsu thở ra nhẹ nhỏm khi ra được tòa lâu đài hắc ám. Cậu hiểu vì sao Jaejoong không muốn ở chốn ấy rồi. Đẹp thật đấy, hoành tráng thật đấy nhưng làm người ta cảm thấy không an toàn và khó thở

Cậu khoát cái ba lô lê vai đi xuống triền dốc. Từ đây mà ra tới chổ đón xe buýt thì cũng mệt à nha

– Junsu ah!

Tiếng gọi dịu ngọt đi cùng với bóng chiếc Poecher mui trần xám thắng lướt đến ngay chổ cậu đứng. Khỏi nhìn cậu cũng biết là ai

– Chú này còn chưa về sao? Gọi tôi làm gì? – Junsu đứng nhích ra xa một chút hỏi

– Tôi chờ em mà. Lên xe đi tôi đưa em về – Yoochun mở cửa mời mọc. Cảnh này không những quen quen mà rất thường xuyên trong cả tuần nay

– Tôi đã nói là tôi không đi chung với người lạ – Junsu lắc đầu ngọ ngoạy

– Chúng ta mà còn là người lạ à? – Hắn nghe mà buồn hết sức. Cả tuần nay ngày nào cũng gặp mà còn xem là người lạ sao? – Thôi cũng được, em cứ coi như là quá giang xe người qua đường đi. Ra đến lộ tôi cho em xuống chứ đường này vừa xa vừa vắng lắm đó

Junsu cắn môi suy nghĩ. Cậu cũng đang mệt với lại Jaejoong nói đúng chú này đã cứu cậu. Tuy lần đó có …có “ấy ấy” cậu thật nhưng cũng vô tình thôi mà còn bị cậu đá cho một cái mà không giận còn giúp cậu hôm nay nữa. Nghĩ thế cậu gật đầu (sau một hồi dùng dằn làm dáng)

Khỏi phải nói, Park đại gia ta mừng hết mực. Vui là phải, lần đầu người đẹp chịu cho chở mà. Ui! Đẹp trai không bằng chai mặt. Ông bà nói ứ có sai.

Hí ha hí hửng leo lên xe còn tính vòng tay thắt dùm dây an toàn thì gặp cái liếc của người ta Yoochun lại thôi. Cho xe chạy, hắn tranh thủ gợi chuyện

– Bạn em làm việc cho Leo bao lâu rồi?

– Cậu ấy có làm đến làm việc đâu mà bị bắt đến đó ấy chứ? – Junsu dẩu môi tức giận

– Gì cơ, chuyện là sao? – Yoochun thật không hiểu chuyện này là thế nào.

– Ơ mà chú là bạn của ông đó phải không? – Junsu chợt nhớ ra người ngồi bên cạnh là bạn của kẻ thù cậu quay sang gườm gườm

Dĩ nhiên Yoochun thừa thông minh để biết nếu trả lời đúng thì cầm chắc đừng hòng cậu chịu ngồi lên xe mình thêm một phút nào nữa nên đành phải

– Làm gì có, chúng tôi chỉ quen biết sơ thôi chứ bạn bè gì – hắn nói xạo mà không chớp mắt

– Ừm! Cháu cũng nghĩ chú không tệ đến nổi làm bạn với hạng xấu xa đó – Junsu gật gù không để ý có người thở phào

– Cũng vì công việc nên tôi mới đến gặp hắn chứ có vui sướng gì đâu – “Ôi mẹ ơi! Cầu mong cho Leo không bao giờ nghe thấy những lời này” – Nhưng bạn em sao lại bị Leo à không hắn bắt về đó?

– Tôi kể chú nghe chú đừng kể cho ai hết nghen? – Junsu ra điều kiện.

– Ừm tôi hứa!

Thế là Junsu kể những gì mình biết cho “cái chú này” nghe.

“À thì ra là thế?” Yoochun nghĩ. Giờ thì hắn đã biết cái lý do việc giúp người của tên bạn máu lạnh mình rồi. Nhưng lại xuất hiện một dấu hỏi khác:

Hắn sao lại vì Kim Jaejoong làm việc đó?
Junsu thì vô tư kể rồi cười hồn hậu:

– Dù có gặp bao nhiêu tai ương thì người hiền gặp lành nên gia đình bạn ấy đều tai qua nạn khỏi hết.

Yoochun nhìn Junsu mà thương lắm lắm. Junsu của hắn thật ngây thơ trong sáng, cậu còn tin vào điều thiện trong cuộc sống đen tối đầy tội ác. Hắn tự hứa sẽ mãi mãi bảo vệ báu vật này không để nó bị hoen ố. Nhưng cậu có quyền biết sự thật liên quan đến bạn mình

– Junsu ah, đúng là như em nói nhưng trong chuyện này không đơn giản vậy đâu

– Ý chú muốn nói gì vậy? – Junsu tròn xoe cặp mắt có đuôi hỏi

– À, tôi có biết chút chuyện về appa bạn em. Không phải tự nhiên mà ông ấy được thả đâu.

– Vậy… vậy tại sao …? – Càng nói cậu càng không hiểu

– Theo tôi biết thì do người mà em nói là xấu xa đó giúp đó – hắn nói giọng nhỏ nhưng rành mạch

Junsu là một người rất thẳng thắn với những suy nghĩ đơn giản nhưng có lúc cậu lại rất rất ư là nhạy bén. Và lúc này cũng thế. Cậu suy ra ngay người như hắn đâu dễ giúp ai trừ phi có điều kiện. Rồi cậu nhớ lại tình trạng của Jaejoong sáng nay giống y như những chịu chứng mà cậu vô tình nghe mấy thằng bạn kể

Dấu đỏ khắp người

Không xuống giường được

Cử động là đau

– Junsu em không khỏe à?

Yoochun hốt hoảng nắm tay Junsu hỏi han khi thấy mặt cậu càng lúc càng đỏ lại còn hít hít hít vào liên tục.

Phải chi hắn đừng kể cho cậu. Phải chi hắn đừng bỏ một tay ra khỏi vôlăng vì

– AAAAAAAAAAAAA!

KÉTTTTTTT!!!!!

RẦM!
(bí bo bí bo bí bo)

End chap

(ノ≧∀≦)ノcomt nà ~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s